Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Nhốt con “quỷ dữ” vào lồng “tam giác”, lập tức thấy “Thiên Đàng”.


Nhốt con “quỷ dữ” vào lồng “tam giác”, lập tức thấy “Thiên Đàng”.

Hạ Đình Nguyên






Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa phát biểu một câu chân lý xanh rờn:

“Phải nhốt quyền lực vào lồng cơ chế”

Ông không nói rõ là quyền lực nào và lồng cơ chế nào? Ai nhốt và nhốt ai?

Ai cũng biết, Việt Nam nằm dưới quyền cai trị toàn diện của đảng CSVN, mà đại diện quyền lực cao nhất của nó là ông Tổng Bí thư. Và cơ chế - được gọi là toàn trị - cũng do chính đảng ấy lập ra. Cơ chế ấy cũng có đủ ba quyền với chức năng khác nhau: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Nhưng cả ba quyền phân lập nầy đều nằm dưới sự chỉ huy của đảng, được khẳng định ở Điều 4 Hiến pháp, mà đứng đầu đảng cũng chính là ông ấy, tức Tổng Bí thư. Cái lý luận tuyệt vời nầy làm người dân hiểu theo cách nôm na: Ông Trọng bắt ông Trọng nhốt vào ông Trọng.

Hiểu như thế là không đúng ý ông Trọng, lại có thể bị xem là xuyên tạc, phá hoại. Có thể hiểu cách khác. Khi nói điều nầy, ông Trọng rất vô tư và trong sáng, không hề bị suy thoái chút nào về các thứ suy thoái, từ tư tưởng đến đạo đức, mà đảng của ông mắc phải. Ông đứng ở vị trí rất khách quan. Trong cái quyền lực bị hăm bắt nhốt ấy, không có ông, nghĩa là ông không nằm trong quyền lực ấy, cũng như/vì là ông không có tham vọng quyền lực (!) như đã hứa trước đây. Và ai có thể bắt nhốt cái quyền lực ấy, khi chính ông đưa ra yêu cầu nầy với thẩm quyền cao nhất? Hẳn ông phải biết kẻ ấy là ai. Là chính ông, là cái siêu quyền lực mà ông có được ở bên trên hệ thống quyền lực đáng bắt nhốt ấy của “đảng ta”. Thế là ông có “đức tin” cao đến mức đụng trần nhà. Và cái “lồng” cơ chế ấy là gì? Ở một quốc gia bình thường, có thể chế dân chủ, thì cái “Lồng” cơ chế ấy thuộc về cơ quan lập pháp, tức Quốc hội, mà đứng đầu hiện nay là bà Kim Ngân. Liệu cái Lồng ấy của bà Kim Ngân có đủ rộng để chứa cả hệ thống quyền lực, hoặc chỉ chứa một người có quyền lực cao nhất là đủ? Trường hợp Việt Nam ta không giống như thế, nên cách nói vẫn rối rắm như thường lệ, và cái “lồng” thì vẫn chưa rõ. Nói quanh quẩn thì mèo vẫn hoàng mèo. Nói chỉ để gây rắc rối, và lòe chút chơi với cử tri Ba đình, chứ chẳng là thông điệp gì quan trọng.

Nhân đây, nhớ lại một chuyện xưa.

Ông Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan, sau khi đàng hoàng tạm biệt Chúa, nghiêm chỉnh cởi cất áo Linh mục, và đi lấy vợ. Ông kể một chuyện vui: Giữa hai chân người đàn ông là một con quỷ dữ, giữa hai chân người đàn bà là cái địa ngục. Đem nhốt con quỷ dữ vào địa ngục, sẽ lập tức thấy ngay Thiên đàng.

Mong rằng ông Trọng sẽ nhốt được quyền lực nào đó vào cái lồng nào đó, và nhanh chóng thấy được “thiên đàng” theo ý muốn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét