Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

VỀ CÁI GỌI LÀ "LỄ KHAI ẤN ĐỀN TRẦN"


VỀ CÁI GỌI LÀ "LỄ KHAI ẤN ĐỀN TRẦN"

Tiến sĩ Nguyễn Hồng Kiên: Về cái gọi là « lễ khai ấn », từ năm 2010 tôi đã chứng minh rằng, đó là một sự xuyên tạc lịch sử. Không có lễ khai ấn đền Trần nào đã từng tồn tại trước khi người ta phải bịa ra nó, rồi phải giải quyết rất nhiều hệ lụy rất rắc rối về mặt xã hội. Tôi cũng xin phép nói dài dòng một chút. Hồi tháng 7 năm 2011, Bộ Văn hóa và tỉnh Nam Định có tổ chức một hội thảo, ở đó tôi có đọc một tham luận, tôi khẳng định rằng : Không có cái gọi là « lễ khai ấn đền Trần » và phải trả lại việc đóng ấn và phát ấn cho nhà đền. Tức là lúc linh thiêng đêm 14, các cụ chỉ đóng vài cái ấn phát cho các nhà đền xung quanh thôi.



Ôi! Dân Tôi!

Chen lấn để cướp ấn ở đền Trần (Nam Định) tối 14 tháng Giêng năm Nhâm Thìn (2012).

Ôi! Dân Tôi!

FB Canh Le
01-03-2015

Dân tôi,
Đạp nhau cướp ấn Đền Trần để cầu xin thần thánh ban cho “vinh hoa”,
Đánh nhau cướp hoa tre Hội Gióng để cầu xin thần thánh ban cho “phú quý”,
Tranh nhau cướp phết Hội Hiền Quang để cầu xin thần thánh ban cho “phúc lộc”,
Xô nhau Hội Phủ Giầy để cầu xin thần thánh ban cho “an khang”,
Giẫm nhau Hội Bà Chúa Kho để cầu xin thần thánh ban cho “thịnh vượng”,
Chen nhau Hội Yên Tử để cầu xin thần thánh ban cho “thuận hòa”,


Dân tôi,
Chém tức tưởi con heo để cầu xin thần thánh ban cho “sống vui”,
Đập hấp hối con trâu để cầu xin thần thánh ban cho “sống khỏe”,



Dân tôi,
Lừa nhau bằng hàng gian, hàng giả …, rồi xì xụp cầu xin thần thánh chứng lòng “thành tín”,
Hại nhau bằng thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng …, rồi xì xụp cầu xin thần thánh rũ lòng “nhân từ”,


Dân tôi,
Hôi của người gặp nạn để được “no ấm”,
Giết chết kẻ trộm chó để được “bình yên”,


Dân tôi,
Nhét tiền vô tay vô nách vô háng thần thánh để cầu xin “hanh thông”,
Biếu xén quà cáp tiền bạc nhà cửa đất đai cho quan chức để cầu xin “thuận lợi”,


Dân tôi,








Dân tôi,
Tham lam mà ngu xuẩn,
Hung bạo mà hèn nhát,
Sùng bái và u mê,
Cuồng tín và hôn ám,


Dân tôi,
Suốt đời quỳ xuống xì xụp khấn vái khẩn cầu,
Không còn biết đứng lên … !!! …

Ngày xưa,
Dân tôi,
Tin vô những con vật hiền lành
“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” :
Heo Sinh Sôi, No Ấm,
Gà Đại Cát, Vinh Hoa,
Vịt Phú Quý,
Cóc Nhân Nghĩa,
Rùa Lễ Trí,


Ngày nay,
Dân tôi,
Bị quỷ ám !!!

Quỷ là ai !?!
Quỷ ở đâu !?!


Theo Tễu Blog

Pháp luật không nghiêm, sẽ gia tăng bạo lực


Pháp luật không nghiêm, sẽ gia tăng bạo lựcVăn Kiên
Báo Tiền Phong
06:40 ngày 02 tháng 03 năm 2015

TP - “Việc có đến gần 6.200 trường hợp nhập viện, trong đó có 15 người tử vong do đánh nhau trong dịp Tết là hiện tượng đáng báo động. Sự hung hãn, thích dùng bạo lực để “tự xử” này, nếu không có giải pháp ngăn chặn, để lan rộng sẽ ảnh hưởng lớn đến nhân cách, nếp sống của lớp trẻ…”.

Nhiều thanh niên lao vào cướp kiệu giò hoa tại lễ hội đền Gióng gây cảnh hỗn loạn.
Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội nói như vậy khi trao đổi với Tiền Phong về thực trạng bạo lực trong dịp Tết, cũng như ở một số lễ hội vừa qua.
Văn hóa ứng xử xuống thấp
Việc có đến 6.200 trường hợp phải nhập viện, trong đó có đến 15 người tử vong do đánh nhau trong những ngày Tết, có phải bắt nguồn từ sự xuống cấp về văn hóa, ứng xử, hay là do nguyên nhân nào khác, thưa ông?

MỘT HIỆN TƯỢNG ĐÁNG LO NGẠI


Đào Tiến Thi: MỘT HIỆN TƯỢNG ĐÁNG LO NGẠI


Diễn Đàn & Văn Việt
Vào những dịp cuối năm và đầu năm, tôi thường có những việc phải về quê, nhân đó mà chứng kiến hoặc nghe kể biết bao cảnh “xuống” (theo cách nói của Tản Đà) của xã hội làng quê truyền thống. Ngoài những sự tranh giành, chém giết mà báo chí thường nêu, tôi thấy hiện tượng này mới thực sự đáng lo ngại: ĂN NHẬU và VUI TRÀN CUNG MÂY (tạm gọi như vậy) đến phát sợ. Có thể kể một số biểu hiện sau:

1. Đám ma, đám cưới, khao thọ, giỗ chạp mỗi ngày một to, thủ tục mỗi ngày một rườm rà và thêm những biến tướng mới. Ví dụ: đám ma kéo dài thêm thời gian quàn thi thể người chết để làm được nhiều các trò cúng tế; đám cưới thì cưới hai lần cho những người sinh vào các năm Đinh, Nhâm, Quý, để tránh phải đi “hai lần đò”[1],…

: LỄ HỘI ĐANG DẪN CẢ DÂN TỘC TA LẠC ĐƯỜNG


 TS. Nguyễn Xuân Diện: LỄ HỘI ĐANG DẪN CẢ DÂN TỘC TA LẠC ĐƯỜNG

Một pho tượng ở chùa Bái Đính bị người dân nhét tiền vào mồm


Đầu năm, từ lễ hội suy nghĩ về văn hóa
tâm thế xã hội

Nguyễn Xuân Diện
Xuân 2013

Sau những ngày Tết Nguyên đán, trống hội đã gióng lên. “Bao nhiêu trống với chiêng tưng bừng vui rộn rã. Bao nhiêu phướn với hoa quay cuồng đến ngợp trời”. Mùa lễ hội đã bắt đầu! Bao nhiêu những bãi đất trống trước cửa đình đã lại náo động trong những ngày hội xuân rộn rã. Ba tháng ăn chơi bắt đầu. Những cuộc sát phạt trên các chiếu bạc từ làng quê đến phố thị ăn theo mùa lễ hội cũng đã bắt đầu khởi sự…

Chúng ta có quá nhiều lễ hội. Có người tính mỗi ngày bình quân ở Việt Nam có hai mươi lễ hội, một năm cả nước có tới 8.000 lễ hội. Mấy năm gần đây sự nở rộ của lễ hội ở trên khắp các miền của đất nước, đã bộc lộ ra tất cả những mặt tiêu cực của văn hóa Việt Nam.

Từ trong truyền thống, lễ hội chính là một phần của văn hóa và đạo đức của toàn xã hội, thể hiện niềm tôn kính đối với các vị anh hùng dân tộc, với Phật và Thánh Thần. Lễ hội cũng chính là nơi hội tụ sức sống của dân tộc, sức sống của văn hóa Việt từ ngàn đời truyền lại.

Chúng ta đều biết rằng lễ hội là thời điểm mạnh, hội tụ sức mạnh của cộng đồng Việt, ngưng kết nhiều ý nghĩa và biểu tượng văn hóa đã được trao chuyển từ đời này qua đời khác. Chúng ta tìm thấy trong lễ hội cả những hào quang chiến thắng của những cuộc chiến tranh vệ quốc trong quá khứ, những tầng sâu của nền văn minh lúa nước, những ứng xử của con người đối với tự nhiên. Nay, những điều đó chúng ta có còn tìm thấy trong những lễ hội?



Khai hội chùa Hương Tích thì liên quan gì tới cố Chủ tịch Hồ Chí Minh?

Vị trí ảnh Hồ Chí Minh đặt giữa 2 con lợn rất phản cảm. Hội Ném Thượng 2015

Người dân ngày càng háo hức quan tâm và kéo đến với các lễ hội cho thấy một nhu cầu về văn hóa tâm linh hơn bao giờ hết. Nhưng đáng tiếc là người ta đi lễ Phật và đến với các lễ hội, với mục đích rất thực dụng.

Người trảy hội thời nay không còn đem đến lễ hội sự chính tâm như ngày xưa nữa! Có người nói, quan sát lễ hội và người tham gia lễ hội là biết xã hội đang vận động ra sao. Người ta kéo đến lễ hội bằng những lời cầu khẩn quyết liệt nhưng đầy mê lầm, bằng những mâm lễ vật phàm tục để mặc cả với thần thánh, bằng những đồng tiền lẻ gài lên khắp thánh tượng, phật tượng, bằng những cuộc nhậu nhẹt say khướt nơi đất Phật Hương Sơn, Yên Tử bên những mâm đặc sản thú rừng được chặt chém bởi những tay đồ tể (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Lễ hội là dịp để gặp gỡ và đánh chén. Sau đó là chuyện xả rác không tiếc tay, khiến cho những khu di tích thành ra một bãi rác khổng lồ.


Đường đi lễ phật rất vui, trên bên dưới thuyền đều khẳm.


Cảnh chùa rất thi vị, quà quê hấp dẫn


Nghệ thuật sắp đặt theo phong cách dã thú.





Nhím rừng Yên Tử đê !

.

Đã bảo ở lại chuồng nhà mà cứ đòi đi lễ chùa.

Điều đáng buồn là phần lớn những lễ hội mà chúng ta quan sát được, thì những nhà tổ chức chỉ chú trọng đến việc thu các loại tiền, sắp xếp các điểm đỗ xe, mà không có một lễ hội nào tuyên truyền một cách đầy đủ về ý nghĩa nhân văn của lễ hội, sự tích của thần linh. Đặc biệt là cả một phong trào sân khấu hóa lễ hội, đã làm biến dạng và tha hóa các giá trị của lễ hội.

Nhiều lễ hội làng, vốn có qui mô nhỏ bé đã được phù phép thổi phồng của các "chuyên gia văn hóa" thành các lễ hội lớn, hoành tráng, thu hút sự quan tâm của hàng vạn người. Lại có những lễ hội thuần túy là lễ hội tín ngưỡng địa phương, nhưng nay được biến thành các lễ hội mang tính chất quốc gia.

Nước ta đang dấy lên chuyện tâm linh, nhưng toàn cổ xúy cho những lệch lạc, mê lầm.

Đáng lẽ đền Trần là nơi giáo dục hào khí Đông A và tinh thần yêu nước thì thành ra nơi cổ xúy chuyện ấn triện, thăng tiến và lợi lộc, mua quan bán chức.

Đáng lẽ đền Trần Thương, đền Bà Chúa Kho là nơi giáo dục tinh thần tận tụy và liêm chính, trách nhiệm với kho dự trữ của nhà nước thì thành ra nơi mặc cả vay mượn, mua bán quàng xiên.

Đáng lẽ lễ Tịch điền, đàn Xã Tắc là nơi giáo dục lòng biết trọng nông thuần phác thì lại thành ra nơi lòe loẹt, cờ đèn kèn trống.

Lễ hội của chúng ta đang dẫn chúng ta đi lạc đường rồi! Dân ta đang được dẫn vào bến lú sông mê, quên hết công lao và đức nghiệp của tổ tiên chúng ta rồi!

Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng buồn bã nói rằng: "Ở đâu mà lòng người bất an, xã hội bất trắc, thì mê tín dị đoan cũng có nhiều cơ hội, như cỏ dại gặp đất hoang vậy". Phải rồi! Chưa bao giờ lòng người bất an, xã hội bất trắc như hôm nay! Không tìm được niềm tin nơi trần thế, dân chúng đành tìm kiếm niềm tin trong hoang mang vũ trụ.

Và nhà chức trách cũng vậy. Không giải được các bài toán hiện tại, bất lực, đành để cho dân xuống con thuyền lễ hội và tín ngưỡng đi vào bến lú sông mê, quên hết ...quên hết...

Ôi trời! Lễ hội mùa xuân Việt Nam năm 2013!
N.X.D
*Ảnh và chú thích ảnh của DL.



Đương đại quốc sư (giáo dục hết thuốc chữa)



Đương đại quốc sư
(giáo dục hết thuốc chữa)



Chữ: Đương đại quốc sư
Bày trên In - tơ - nét
Nhìn giáo dục nát bét
Mà quặn đau lòng người !

Ngẫm, không nhịn được cười
Từ Học hàm, Học vị
Đến danh xưng sỹ khí
Tất cả ôm vào lòng .


Chắc gì đã nhiều công ?
Dám Anh hùng lao động
Thấm thoắt thành số cộng
Mà phong những hai lần ?

Chắc gì đã yêu dân ?
Viết, phát ngôn như cuội
Quốc giỗ, văn củ chuối
Sượng lỗ tai người nghe !

Vẫn làm chiếc ô che
Cho mấy tên bồi bút
Kiến văn thì ngắn cụt
Cả gan sửa truyện Kiều.

Chưa thấy ai làm liều
Như quốc sư đương đại
Nếu là người từng trải
Đại thọ để làm gì ?

Sao mãi cố duy trì
Cái thứ mình không có
Mượn của trời đâu đó
Thêm hai tưổi cho tròn (100)

Không thẹn với nước non
Quốc sư ai phong tặng ?
Có phải trò bắng nhắng
Cả đời đã quen dùng ?

Câu chữ nổi đùng đùng
"Sơn hà linh khí tại"
Chỉ là đồ ăn hại
"Kim cỏ nhất hiền nhân"

Chỉ thêm khổ người dân
Nuôi một bầy xảo trá
Quốc sư ơi nát quá
Giáo dục hết thuốc rồi !

Ngày 20/10/2014
Hoàng Đức Doanh

Cụ VŨ KHIÊU ngày càng KỆCH CỠM, LỐ BỊCH





Cụ VŨ KHIÊU ngày càng KỆCH CỠM, LỐ BỊCH


Thật tá hỏa khi được biết hiện nay đang chiêu sinh trường Mầm non mang tên VŨ KHIÊU. Tưởng chỉ có người chết đi rồi mới lấy tên người đó đặt tên trường học, bệnh viện, đường phố...Các vị Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt, Lê Duẩn ...đều vậy, chỉ có chết đi rồi mới được đặt tên đường, tên trường. Vậy mà Vũ Khiêu còn đang sống nhăn răng, đã bị bọn con cháu bất hiếu và hãnh tiến, cùng những ngụy trí thức lợi dụng tên tuổi để đánh bóng, PR cho các hoạt động của mình. Cụ còn tỉnh táo chắc họ có báo cáo xin phép cụ, và được cụ đồng ý. Cụ đồng lõa với họ, và chắc chắn có "lộc' ở trong đó rồi! Dưng mà cụ già ngót nghét trăm tuổi rồi, ăn uống được bao nhiêu nữa mà phải khổ thế!

Ôi thôi! Giáo sư, Anh hùng lao động, học giả uyên bác, triết gia, nhà văn hóa lớn, nhà nghệ sĩ Vũ Khiêu.

Lại nhớ đôi câu đối của bác Đào Thái Văn kính tặng Giáo sư, Anh hùng Lao động Vũ Khiêu:

Đào Thái Văn 21:07 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

Xin kính tặng GS.AHLĐ đôi câu đối mà nhà con đã viết cách đây hơn chục năm nhân dịp cụ có bài thơ "con cóc" được "ẵm" giải cao của Đài Tiếng nói Việt Nam:

假教師滿劫筆奴玷辱先賢武族
偽英雄終身犬馬羞慚列祖鄧家

Phiên âm:

Giả giáo sư, mãn kiếp bút nô, điếm nhục tiên hiền Vũ tộc
Ngụy anh hùng, chung thân khuyển mã, tu tàm liệt tổ Đặng gia.

___________

Trường Mầm non Vũ Khiêu là thuộc Viện Phát triển giáo dục và trí tuệ.
Cụ Vũ khiêu là Chủ tịch danh dự, cố vấn cao cấp của Viện này:

Theo Tễu Blog