Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015
Tết trong tù của Phương Uyên
Tết trong tù của Phương Uyên
Họ bắt giam tôi kể từ chủ nhật, ngày 14/10/2012 rồi chuyển từ khách sạn sang giam giữ ở nhiều buồng giam trại 159 Tp. Tân An, vào những ngày cận tết Nguyên Đán năm 2013 cả trại tù Tp. Tân An được di lý về trại giam Thủ Thừa. Tôi được chế độ đặc biệt nên được ưu tiên đẩy vào buồng giam 2B gắn camera, không có cửa sổ, và sàn bị động nước.
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015
GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG
Người đàn ông đeo kính, tác giả của câu: phải là người xứng đáng mới được vào viếng
GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG
Phương Bích
17-02-2015
Mới đây trên mạng internet có câu chuyện GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI. Nay sắp có thêm GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG nữa? Vì sáng nay ở trước đài liệt sĩ Bắc Sơn, một ông cựu chiến binh đã hùng hổ bảo thế, rằng phải là người xứng đáng mới được vào đây viếng.
Chả là sắp tới ngày 17/2, là ngày mở đầu một cuộc chiến tranh giữ nước năm 1979. (Sao lại chỉ gọi là chiến tranh bảo vệ biên giới? Phải gọi là chiến tranh vệ quốc, là chiến tranh giữ nước mới đúng chứ?). Chỉ trong vòng hơn một tháng, cuộc chiến này đã giết chết hàng vạn đồng bào và chiến sĩ của ta. Việc hàng năm tưởng nhớ vong linh họ, thiết nghĩ không phải là điều cần phải bàn.
GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG
Phương Bích
17-02-2015
Mới đây trên mạng internet có câu chuyện GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI. Nay sắp có thêm GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG nữa? Vì sáng nay ở trước đài liệt sĩ Bắc Sơn, một ông cựu chiến binh đã hùng hổ bảo thế, rằng phải là người xứng đáng mới được vào đây viếng.
Chả là sắp tới ngày 17/2, là ngày mở đầu một cuộc chiến tranh giữ nước năm 1979. (Sao lại chỉ gọi là chiến tranh bảo vệ biên giới? Phải gọi là chiến tranh vệ quốc, là chiến tranh giữ nước mới đúng chứ?). Chỉ trong vòng hơn một tháng, cuộc chiến này đã giết chết hàng vạn đồng bào và chiến sĩ của ta. Việc hàng năm tưởng nhớ vong linh họ, thiết nghĩ không phải là điều cần phải bàn.
"Mùa Xuân đầu tiên" đang tới!
"Mùa Xuân đầu tiên" đang tới!
Đặng Huy Văn (Danlambao) - Hôm nay là ngày 29 Tết Ất Mùi, ngày mà cách đây tròn 39 năm, nhạc sĩ Văn Cao đã viết xong ca khúc “Mùa Xuân Đầu Tiên”, vì ông nghĩ, kể từ Mùa Xuân Bính Thìn, 1976, đất nước ta sẽ vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược. Một bài hát chứa chan sâu lắng tình yêu đất nước vậy mà đã bị nhà nước CHXHCN Việt Nam lúc bấy giờ cấm lưu hành! Cuối cùng ông đã phải ấn hành bài hát đó tại Liên Xô năm 1976 và đã nhận được 100 rúp tiền nhuận bút. Đối với Văn Cao ngày ấy, số tiền này có thể mua được một chiếc xe đạp Sputnik, lớn hơn toàn bộ gia tài mà bấy giờ cả nhà ông đang có!
Hôm nay cũng là ngày 17/2/2015, ngày mà cách đây tròn 36 năm, gần 60 vạn quân cộng sản Trung cộng đã ào ạt tràn qua 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc để xâm lược nước ta, cướp đi hàng chục vạn tính mạng của đồng bào vô tội trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ con!
Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015
ĐỘC TÀI THAM NHŨNG HOÀNH HÀNH
ĐỘC TÀI THAM NHŨNG HOÀNH HÀNHHỒ CÔNG TÂM
Báo Người Cao Tuổi bấy lâu
Tố tham nhũng… phải đương đầu gian nan!
Đụng vào tài sản các quan
Dứt dây động ổ… tù oan kêu trời!
Điều 258 khơi khơi
Đưa ra bịt miệng… khổ đời đó nghe!
Bá Thanh, bài học răn đe!
Thành trì tham nhũng, pháo xe… canh chừng.
Dứt dây lại sợ động rừng
Nhớ rằng: “Tham Nhũng… con cưng Độc Tài!”
Đảng viên tham nhũng kê khai
Cơ man dinh thự lâu đài nguy nga
Tổng biên tập Kim Quốc Hoa
Sâm mình “đả hổ”, tuổi già dễ đâu?!
Đành thôi xuống nước khẩn cầu
Phục viên giúp vợ chăn trâu đuổi gà.
Những mong phe Hội Người Già
Giúp cho nạn khỏi tai qua phen này
Nhủ lòng thôi nhé từ nay
Thấy phe Lợi Ích chắp tay xin hàng
Độc tài tham nhũng giàu sang
Đặc quyền đặc lợi ngang tàng ngán ai?!
Bạo quyền vơ vét dài dài
Bất cần tổ quốc tương lai giống nòi!
15/2/2015
(Trường thiên ký sự thơ / Kỳ 96)
Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015
CÔNG ƠN
CÔNG ƠN
Đăng lúc 31/01/2015 23:21 Trong Tôi Viết | 2 Bình luận
Tục ngữ Việt Nam không thiếu những câu dạy lòng biết ơn: Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, Uống nước nhớ nguồn, Ăn bát cơm dẻo, nhớ nẻo đường đi, Chim có tổ người có tông, …Lòng biết ơn là một phẩm chất đạo đức được đề cao, đối lập với thói vô ơn, bạc nghĩa thường bị nghiêm khắc lên án.
Nhưng dạy lòng biết ơn là dạy chung, để người được nhận ơn đừng quên người đã làm ơn, để tỏ là nguời “có trước có sau”, có “chung có thủy”, chứ chẳng mấy ai làm ơn lại ngồi kể lể công lao hay đòi nguời nhận ơn phải ca ngợi công đức của mình.. Kể công và ơn thì không ai bằng cha mẹ. Từ mang nặng đẻ đau, rồi nuôi cho lớn lên, qua bao ốm đau, sài đẹn; lại cho ăn cho học, dựng vợ gả chồng.. ..Khi ta đã trưởng thành, có gia đình riêng, bố mẹ lại lo chăm bẵm, nuôi dạy, …hết đứa cháu này tới đứa cháu khác, chẳng hề phân biệt nội ngoại… Cho tới khi tóc ta đã có sơi bạc, cha mẹ nhiều khi vẫn chưa hết lo lắng, bù trì. Nhưng có khi nào các bậc sinh thành nói tới công ơn với con cháu (trừ trường hợp đó là những lời cảnh tỉnh cuối cùng đối với những đứa con đứng trước vực thẳm, dường như không còn cứu vớt được nữa)
Xe quân sự bỏ chạy sau va chạm giao thông chết người
Xe quân sự bỏ chạy sau va chạm giao thông chết người
Chiều 14-2, nhiều người dân bức xúc khi một xe quân sự bỏ chạy sau khi va chạm giao thông với xe đạp điện khiến một học sinh tử vong tại khu vực Quán Rẽ (Mỹ Đức, An Lão, TP. Hải Phòng).
Hiện trường vụ tai nạn khiến một học sinh thiệt mạng - Ảnh: Tiến Thắng
Tại hiện trường, thi thể nạn nhân nằm cách xe đạp điện khoảng 1m.
Anh Trịnh Văn Sỹ (thôn Tân Nam, Mỹ Đức, An Lão), bức xúc: “Tôi đang ngồi trong nhà thì nghe tiếng va chạm giao thông, chạy ra đã thấy nạn nhân nằm bất tỉnh, máu chảy lênh láng nhưng chiếc xe quân sự mang biển số KC - 67xx sau khi va chạm lại không dừng lại mà tiếp tục bỏ chạy.”
“Ngay lập tức tôi lấy xe máy đuổi theo để chặn đầu chiếc xe quân sự này, được khoảng 300 mét xe mới chịu dừng lại, tôi yêu cầu phải quay trở lại để giải quyết vụ việc nhưng tài xế không chịu quay xe mà chỉ có hai người trên xe quay lại hiện trường, tuy nhiên khi gần đến nơi xảy ra tai nạn thì họ đi mất.” - anh Sỹ cho biết thêm.
Ông Phạm Văn Thứ, (57 tuổi, ở khu Quán Rẽ, Mỹ Đức, An Lão, TP. Hải Phòng) cho biết thời điểm xảy ra tai nạn, xe đạp điện của nạn nhân đang di chuyển theo chiều từ quận Kiến An về huyện Tiên Lãng, cùng chiều với xe quân sự.
Xác nhận với Tuổi Trẻ qua điện thoại, ông Đỗ Linh Hoạt, phó chủ tịch xã Mỹ Đức, cho biết đó là xe của Ban chỉ huy quân sự TP.
(Theo Tiến Thắng - Tuổi Trẻ)
Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015
Chợ TẾT Mộng-Lệ-An
Chợ TẾT Mộng-Lệ-An
Hôm nay trốn vợ đi chơi
Đến thăm chợ Tết ta thời bước vô
Ai ai cũng cặp cũng bồ
Riêng tôi thân phận trai tơ một mình
Đến thăm chợ Tết ta thời bước vô
Ai ai cũng cặp cũng bồ
Riêng tôi thân phận trai tơ một mình

Hay là quỷ đã thành tinh ?
Lừa con dối vợ đi rình mấy em
Vào hàng cô bé bán kem
“Cô ơi, cô có cà-lem nước dừa ?’’

Người cô sao quá dễ ưa
Kem dừa, kem sữa ai mua cô mời
Nụ cười thắm đỏ đôi môi
Phập phồng hơi thở, rối bời tóc mây.

Ghé qua tiệm bán trái cây
Cô hàng vú sữa hây hây má hồng
“Cô nè, có lựa được không ?”
“Mua không được lựa, sợ chồng em ghen”.

Gặp cô bán bưởi làm quen
“Bưởi cô đang bán ở miền nào qua ?”
“Bưởi em là bưởi Biên-Hoà
Ông mua một cặp về nhà ăn chơi”

“Bưởi gì to thế cô ơi !
Một mình hai trái sao tôi ôm vừa ?”
Năm nay coi bộ trúng mùa
Vừa to vừa ngọt chẳng chua tí nào.

Xẹt qua tiệm bán bánh bao
Cô em đón khách mời vào bên trong
“Mua giùm vài bánh đi ông
Vừa thơm vừa béo hai đồng một đôi”.

Tà tà lại tiệm bán xôi
Con mụ chủ quán cong môi reo hàng
Xôi gì mà thấy chẳng ham
Xôi gì nhão nhẹt, nếp than đen thùi !

Cửa hàng bên cạnh khá vui
Mấy cô xí xọn nói cười xôn xao
Cô gầy, cô mập, cô cao
Mỗi cô mỗi vẻ, cô nào cũng phê

Lòng tôi lại nổi máu dê
Từ từ tiến tới, kề kề bên hông
“Nếu em là Cúc, là Hồng
Anh xin làm bướm, làm ong suốt đời”.

Năm nay chợ Tết đông người
Từ Nam chí Bắc, nơi nơi đổ về
Có người tướng mạo rất quê
Có người đẹp đẽ trông phê thấy mồ

Chị kia thì đã có bồ
Còn em sao lại sô-lô như vầy ?
Má kia dòm cứ tưởng... tây !
Tóc vàng, mũi lõ, ngực đầy, eo thon

Hỏi ra thì đã năm con
Chỉ vừa mới cắt, thẹo còn chưa khô !
Hàng kia bán gỏi khô bò
Nem chua, phá lấu, chả giò , bò viên

Bánh chưng, bánh tét ăn liền
Tôi đang đói bụng bỏ tiền ra mua
Uả sao bánh lại quá chua ?
Vừa chua vừa mặn lại vừa thiu thiu

Ai ơi xin chớ ăn nhiều
Bánh không được mới thiếu điều muốn hư.
Lâu rồi mới gặp anh Tư,
Hỏi thăm mới biết anh từ phương xa

“Về đây tôi mới mua nhà
Ra giêng trồng cỏ, tiền ra tiền vào
Chỉ cần chút ít công lao
Đến mùa cắt cỏ lấy bao đựng tiền !”.

Chị Út năm ngoái vượt biên
Năm nay có vốn, mở liền tiệm neo
Thằng Cu, con Tí , bé Tèo
Chồng đang thất nghiệp, chèo queo ở nhà

Làm mệt mà nó chẳng tha
Tối về nó dúi mả cha nó vào
Vội vàng chẳng kịp mang bao
Mười ngày, chín tháng lại vào nhà thương

Sớm khuya lặn lội tuyết sương
Nhổ lông, cắt móng, tiền lương cúng chồng
Cái đồ mắc dịch, mắc phong
Suốt ngày ăn nhậu, cà nhong bạn bè

Sáng say, tối xỉn, lè phè
Cứ năm sáu tháng lại về Việt Nam
Vợ con bỏ lại, chẳng màng,
Đại gia về nước, vinh quang mặt mày

Bặp bẹ vài chữ tiếng tây,
Dưng dưng tự đắc, ta đây Việt kiều !
Kiến thức thì chẳng bao nhiêu
Mà hay ra vẻ biết nhiều, hiểu xa
Bông-rua, com-mắng xà-va
Com-xà, com-xí , toa, moa, tiếng bồi…
Com-xà, com-xí , toa, moa, tiếng bồi…
*****
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







